Thứ Sáu, 28 tháng 4, 2017

Cái đáng sợ của lòng đố kị

Sự đố kị, đó là bản chất của người không tiến bộ. Là bản chất của những con người có lòng dạ hẹp hòi, nhỏ nhen. Họ không muốn cho ai hơn mình, họ cho rằng mình là nhất, những người khác là xấu, họ chỉ muốn không ai bằng họ. Câu chuyện sau đây cho bạn thấy điều đó.

          Hai anh Giáp và Ất là hàng xóm của nhau. Mẹ của hai anh cùng sinh ra hai anh trong một ngày. Hai anh được hai bà mẹ nuôi chu đáo, ăn học tử tế. Hai anh mỗi người một chí hướng.
          Trên con đường thực hiện chí hướng của mình, anh Giáp luôn gặp thuận lợi trong khi đó anh Ất luôn gặp khó khăn hoặc thất bại. Anh Giáp thì luôn quảng đại rộng rãi, ngược lại, anh Ất thì luôn hẹp hòi ích kỉ.
          Anh Giáp thì suốt ngày vui vẻ, xởi lởi còn anh Ất thì suốt ngày đêm than thở, than thân trách phận, kêu Trời và trách Trời bất công.
          Tiếng kêu than của anh Ất đã đến được tai của Trời. Trời sai một vị thần đến gặp anh ta. Vị thần đã nói với anh Ất rằng:
          - Trời đã nghe được những lời than trách của anh rồi. Trời sai ta xuống giúp anh đây!
          Anh Ất mừng rỡ cảm ơn vị thần rối rít. Vị thần nói:
          - Trời cho anh ước bất kì điều ước gì. Nhưng với điều kiện....
          Anh Ất nhanh nhảu:
          - Điều kiện gì con cũng chấp nhận!
          Vị thần đáp:
          - Trời cho anh ước gì cũng được nhưng nếu điều ước ấy của anh thành hiện thực, Trời cho anh được một thì cho gã hàng xóm của anh (anh Giáp) phải được gấp đôi của anh. Anh đồng ý không?
          Anh Ất gật đầu đồng ý. Vị thần cho anh ước một điều ước. Anh Ất suy nghĩ một hồi lâu và bảo với vị thần:
          - Ngài hãy về bảo với Trời cho tôi được mù một con mắt.
         
          Bạn hãy suy nghĩ về điều ước của anh Ất và số phận anh hàng xóm, khi điều ước của anh Ất được thành hiện thực.


Dòng sông bình an


                  (Vũ Đức Cảnh)

Tên quê mình là "Dòng sông bình yên",
Bình Giang đó bao nhiêu đời vẫn vậy,
Những dòng sông vẫn quanh năm xuôi chảy,
Nước xanh trong tôm cá tự do bơi.

Những trưa hè tôi trốn mẹ đi chơi,
Cùng lũ bạn rủ nhau ra sông tắm,
Thi nhau bơi tha hồ ngụp lặn,
Lỡ đuối chân, nước đầy bụng uống no.

Và tối về yên giấc ngáy o o,
Bụng chẳng đau vì uống toàn nước sạch,
Mẹ làm đồng cả ngày không mang nước,
Mang làm gì, khát đã có nước sông.

Còn bây giờ tội nghiệp những dòng sông,
Đang oằn mình quặn đau, đang chờ chết,
Nước không trong, một màu đen đặc sệt,
Toả ra mùi hôi thối, thật là kinh.

Các dòng sông nhận nước "đúng quy trình",
Từ bao nguồn dân sinh cùng công nghiệp,
Nước công ty, làng nghề, ... trông đến khiếp,
Xả thẳng vào đầu độc các dòng sông.

Bạn có nghe dòng sông khóc đó không?
Bạn có thấy dòng sông đang giận dữ?
Sông như mẹ cho ta bao nguồn sữa,
Bạn một ngày không uống nước được chăng?

Hãy để sông mang đúng nghĩa "bình giang"!
Đừng làm bẩn nguồn sữa nuôi ta lớn!
Trong cuộc sống bao lo toan bận rộn,
Có khi nào bạn nghĩ đến dòng sông?

Tự bao đời thơ nhạc với dòng sông,
Sông là nguồn cho thơ ca nhạc hoạ,
Công nghiệp hoá nay thành công nghiệp hoạ,
Mang cho người bao bệnh tật nguy nan.

Tên quê mình là 'Dòng sông bình an",
Đừng vì tiền mang sông ra bức tử,
Hãy vì sông vì muôn đời con cháu,
Để muôn đời quê mình mãi "Bình Giang".

Chú thích: Quê tôi là huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương.
           
    (Vũ Đức Cảnh đã đăng trong facebook Vũ Đức Cảnh, ngày 18-4-2017)






Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2014

Chuyện về chiếc gương trung thực

         Tôi là một chiếc gương như bao nhiêu chiếc gương khác. Xuất thân của tôi cũng chẳng lấy gì làm cao sang, chỉ từ những hạt cát nhỏ. Qua quá trình sàng lọc, nung nấu với các chất phụ gia khác ở nhiệt độ trên 2000 độ C, tôi trở thành tấm kính phẳng. Tấm kính được tráng một lớp bạc vào một mặt và trở thành tấm gương.
          Sau khi được cắt mài, được lồng một chiếc khung đẹp, một chiếc gương đã ra đời. Nhưng đó chỉ là mặt vật chất, thân thể của tôi. Còn cái hồn thì chưa có.
          Tôi may mắn được một Bà Tiên có tên là Trung Thực đỡ đầu. Bà phù phép, thổi vào tôi một luồng khí, làm cho tôi trở thành chiếc gương thông minh. Bà Tiên đặt tên khai sinh cho tôi là Chiếc Gương Trung Thực. Tôi có nhiều ưu điểm so với những chiếc gương khác. Vì tôi là con của Bà Tiên Trung Thực nên tính nết tôi cũng vậy. Tôi không bao giờ phản ánh gian dối.
          Tôi được bày bán ở chợ. Một sáng đầu thu rất đẹp, sau khi được chủ hàng bày ra quầy hàng, tôi được một phụ nữ đến hỏi mua. Tôi sung sướng vì từ nay tôi đã có chủ, vì từ nay tôi được làm việc, được phục vụ.

          Bạn biết không? Cô chủ của tôi không còn trẻ nhưng rất xinh đẹp. Mới trông, ai cũng trầm trồ vì vẻ quý phái, mặt hoa, da phấn và đài các. Tôi thầm mong, mình sẽ được cô chủ quý mến - như những gì tôi cảm nhận về cô.
          Sáng đầu tiên sau ngày được mua về, tôi dậy sớm. Từ chỗ ngồi của mình trên tường nhà, tôi quan sát mọi vật trong nhà cô chủ với một vẻ kiêu hãnh đầy tự hào. Vài tia nắng thu đầu tiên của ngày mới lọt qua khe cửa vào trong nhà làm cho mọi vật thêm đẹp. Chúng càng đẹp hơn khi hình ảnh của chúng được phản chiếu trong tôi.
          Cô chủ tôi thức dậy, sau khi đánh răng rửa mặt , cô bước đến bên tôi cô soi mình vào tôi. Tôi cất tiếng chào:
          - Kính chào cô chủ! Cô thật là xinh đẹp!

          Cô chủ ngạc nhiên, không hiểu tiếng nói phát ra từ đâu. Cuối cùng, tôi phải tự giới thiệu:
          - Em là gương đây. Em khác với những chiếc gương thông thường. Em có nhiều ưu điểm lắm đấy.
          - Thế à? Em có những ưu điểm gì hãy nói cho ta nghe được không?
          - Ngoài việc em phản chiếu trung thực hình ảnh của cô chủ, em còn đoán biết được tâm trạng, suy nghĩ của cô chủ nữa đấy.

          - Em có thể cho biết tâm trạng và ý nghĩ của chị lúc này được không?
          - Tâm trạng cô chủ thư thái, cô đang suy nghĩ về một việc tốt.
          - Ôi, cảm ơn gương quý của chị. Đúng đấy. Chị đang chuẩn bị đi thăm và giúp đỡ một người bạn đang ốm ở bệnh viện. Ở đó chị gặp lại các bạn đồng môn cấp 3 của chị.
          Cô chủ đi thăm bạn ốm. Tôi ở nhà, ngồi trên tường tôi thấy thích thú và tâm hồn lâng lâng vì lời khen vừa qua của cô chủ. Từ nay tôi sẽ được cô chủ yêu quý. Hằng ngày, tôi sẽ được cô chủ nâng niu chăm sóc bằng cách lau dầu thơm, dầu bóng. Làn da của gương tôi sẽ luôn mịn màng, trong trẻo chẳng kém gì pha lê.
          Đang mải mê suy nghĩ, bỗng cô chủ tôi sầm sầm bước vào nhà. Vì sao cô chủ lại về sớm thế nhỉ? Nhìn cô chủ có vẻ bực tức nhưng vì cô chưa soi mình vào tôi nên tôi chưa biết được tâm trạng cô thế nào.
          Sau khi vào buồng tắm, cô trở ra và đứng trước gương. Vẻ mặt có vẻ thư thái nhưng ẩn sau vẻ thư thái đó là một tâm trạng rất giằng xé. Cô cất tiếng hỏi:
          - Gương quý của ta, hãy nói cho ta biết, hiện nay ta thế nào?
          - Thưa cô chủ, vẻ mặt của cô có vẻ thư thái nhưng tâm trạng cô thật ngổn ngang. Cô bực mình, cáu tiết vì một người bạn của cô cứ nhằm chỗ sai của cô mà góp ý.
          - Sao? Ngươi có thể nói khác đi để ta đỡ bực không?
          - Không được, em là gương và lại là TẤM GƯƠNG TRUNG THỰC nên em chỉ phản ánh trung thực. Em không thể nói điêu được.
          - Thế thì ta mưa ngươi làm gì, ta chăm sóc ngươi làm gì?

          Cô chủ bực quá, đi vào phòng nghỉ, nằm vật ra giường, thở hồng hộc lên vì tức bạn của cô và tức cả tôi nữa. Rồi mọi chuyện lại bình yên, cơn giận của cô cũng mau nguôi. Các sáng tôi đều phục vụ cô chủ như thường lệ.
          Sáng hôm đó, vào một ngày đầu mùa Đông. Tuy là đầu mùa Đông nhưng thời tiết thật đẹp, không nóng cũng không lạnh, rất dễ chịu. Cơ quan cô có hội nghị, cô chuẩn bị trang điểm trước khi lên cơ quan. Đứng trước tôi, cô chủ hỏi:
          - Này gương quý! Ta hôm nay thế nào? Có kẻ nào làm hại ta không?
          - Cô đẹp lắm! Cô yên tâm, sẽ không có ai hại cô chủ nếu cô chủ không hại người ta.
          - Tại sao, có những đứa nó cứ muốn chọc ngoáy ta?
          - Vì cô luôn làm sai, người ta góp ý cho cô giúp cô tránh được cái sai. Sao cô lại bảo người ta chọc ngoáy cô?
          - Tại sao việc gì ta làm bọn nó cũng biết?
          - Vì bản thân họ không phải là người ngu. Những việc cô chủ làm, không quá khó để người ta có thể nhận ra đâu là đúng, đâu là sai.
          - Ngươi bảo ta nên làm thế nàocho bọn nó không đứa nào dám góp ý ta.
          - Thưa cô chủ, điều đó do cô. Cô cứ làm đúng thì ai mà góp ý được. Cô bảo em giúp thì em không giúp được cô đâu, vì em là con của Bà Tiên Trung Thực.
          Cô đến cơ quan dự hội nghị. Chẳng biết họp hành gì mà tới trưa cô mới về. Về nhà cô tức tốc đến trước gương tôi. Cô nhìn thấy hình ảnh cau có, nham nhở của mình phản chiếu trong tôi. Nỗi bực tức của cô dồn nén được bung ra, cô trút giận lên đầu tôi:
          - Tại sao hình ta lại xấu xí thế này?
          - Cô chủ bực tức nên mặt mày nhăn nhó. Nếu cô vui vẻ tươi cười thì gương mặt cô sẽ đẹp ngay thôi mà.
          - Cho ta biết tâm trạng ta thế nào?
          - Cô chủ bực tức vì mọi người lật tẩy được sự giả dối của cô. Ý cô muốn là mọi người phải im lặng, mọi người phải đồng thuận, ủng hộ cho những việc làm giả dối của cô chứ gì?
          - Đúng vậy! Ngươi giúp ta chứ!
          - Cô chủ thông cảm cho em, em là gương TRUNG THỰC chứ không phải là GƯƠNG GIẢ DỐI!
          - Đến lúc ta phải cho ngươi vào góc nhà thôi!

          Nói rồi, cô chủ bực tức bỏ đi. Không cho tôi giải thích lời nào. Cũng vào một ngày đẹp trời sau Tết Dương lịch, cô chủ dọn nhà và tháo tôi mang cất gương tôi vào một góc nhà kho.
          Cô chủ ra chợ, tậu một chiếc gương khác về. Tôi tin là cô chủ sẽ lựa chọn được chiếc gương vừa với ý của cô chủ. Và đúng như tôi dự đoán, cô chủ tậu được chiếc gương biết làm vừa ý cô. Cái phòng ở mới của tôi là một nhà kho nằm liền vách với phòng cũ của tôi ở. Vì vậy tất cả những cuộc trò chuyện của cô chủ với chiếc gương mới tôi đều nghe được cả.

          Tôi sẽ kể cho các bạn nghe vào các ngày sau.
(Vũ Đức Cảnh- 15 giờ ngày 23 tháng 3 năm 2014)

Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2014

Cảm tưởng khi xem Táo Giao thông

Giao thừa xem Táo Giao thông,
Tôi nghe anh nói mà lòng ngổn ngang,
Anh nằng nặc xin Ngọc Hoàng,
Cho anh có lỗi, anh sang cùng chiều.

Cùng chiều, đi với lũ điêu,
Làm ít nói nhiều, gạt dưới lừa trên,
Chỉ cần đánh trống, ghi tên,
Hết tháng lấy tiền, sống chết mặc bay.

Ngọc Hoàng ơi, Ngài có hay?
Táo như bọn này: hạ giới bất an,
Đói khổ, đau đớn, lầm than,
Kẻ còng lưng làm, đứa thẳng lưng ăn.

Ai mà tỏ ý băn khoăn,
Táo sẽ thù hằn, đá thúng - đụng nia,
Chức lớn: Táo cho ra ria,
Chức bé: Táo buộc chầu rìa bưng bê.

Mỗi năm, Tết đến - Xuân về,
Ngọc Hoàng nghe tấu, vỗ về nhân gian,
Ngài bị bưng bít hoàn toàn,
Ngài dâu biết được thế gian cơ hàn.

Người ngay thì sợ kẻ gian,
Người trung thực, xếp vào hàng kẻ điên,
Đánh đĩ thì dạy chính chuyên,
Trấn của, cướp tiền thì dạy thanh liêm.

Muốn yên thì phải đi đêm,
Ai muốn buồn phiền thì thực, thì ngay,
Làm láo, báo cáo rằng hay,
Làm thế nọ, bảo thế này mới thiêng.

Thẳng thì phải nói rằng nghiêng,
Chẳng cần giỏi, chỉ cần siêng miệng mồm,
Tay bịt mũi, miệng khen thơm,
Bụng tính mưu hiểm, kế thâm hại người.

Ngọc Hoàng ngự ở trên Giời,
Mong Ngài xuống, thử làm người trần gian,
Ngài thấy nhiều chuyện oái oăm,
Ngài hỏi tội lũ "mồm năm miệng mười".

Ngài hạch tội lũ "mọt người",
Ngài vạch kế sách cho đời thêm xuân,
Mong Ngài là đấng "minh quân",
Ngài "có mắt" để cõi trần yên vui.

Thứ Năm, 13 tháng 3, 2014

Chồng em

Ai bảo rằng chồng - ấy cái gông,
Không làm mà cứ chạy lông nhông,
Kiếm không ra nổi đôi đồng cắc,
Sáng xỉn, chiều say, lại cục cằn.
Vợ con phải sớm tối nhọc nhằn,
Lận đận quanh năm để kiếm ăn,
- Ngày lo không đủ hai bữa rượu,
Mày chớ trách ông thượng cẳng chân.

Nghèo khó quanh năm phải nợ nần,
Chồng không tu chí vợ cực thân,
Xung quanh làng xóm luôn giàu có,
Duy nhất nhà ta phải chạy ăn.

Ông chẳng ra ông, thằng dở thằng,
Tính tình gia trưởng lại hung hăng,
Cờ bạc ăn chơi, ông đủ món,
Riêng món làm ăn chỉ loăng quăng.
Chồng em như xe máy hết xăng,
Gầy gò ốm yếu, chẳng còn hăng,
Đến lượt trả bài: - Phanh phệt phoá! (1)
- Phanh phợ, phôm phau phả phấp phôi! (2)
Đêm nằm năn nỉ gọi: - Anh ơi!
- Anh có thương cho cái đời tôi!
Con ta nhỏ dại, ai chăm sóc?
Rồi tới, tương lai chúng tối om.

Chồng nghĩ: - Nhà ta bị om xòm,
Tuổi ta trai tráng lại còm nhom,
Nghĩ lại trăm đường do tại rượu,
Phải bỏ ngay thôi để vợ yêu.

 

Mọi việc lo toan sáng đến chiều,
Của tiền rủng rỉnh chẳng thèm tiêu,
Lương chín phần mười đem nộp vợ, (3)
Thuế luôn vượt mức, vợ sướng tê.
                                           (Vũ Đức Cảnh, 11-3-2014)
Chú thích:
(1) Phanh phệt phoá = Anh mệt quá.
(2) 
Phanh phợ, phôm phau phả phấp phôi = Anh nợ, hôm sau trả gấp đôi.
(3) Lương chia làm 10 phần thì chín phần mang nộp cho vợ.



Thứ Sáu, 7 tháng 3, 2014

Chị em trường ta

Trường ta ba chục giáo viên,
Hai mươi sáu chị đều hiền như nai,
Số đông thuộc đội chân dài,
Số còn lại - chẳng chân dài vẫn xinh.

Cao tuổi nhất, có chị Tình,
Luôn nhận việc khó về mình chẳng than,
Chị Bản thủ trưởng cơ quan,
Trung tâm đoàn kết của toàn trường ta.

Tiếp đến chị Hường thứ ba,
Là hoa hậu già trong mắt chị em,
Ngó sang chị Luyến mà xem,
Cơ ngơi đồ sộ như miền núi non.

Người nho nhỏ lại thon thon,
Ăn ở vuông tròn đích thị cô Hương,
Nói năng thì ngọt như đường,
Cô Hài tổ trưởng tinh tường chuyên môn.

Chẳng thanh thanh, chẳng thon thon,
Dáng đẹp tròn tròn, thì đúng cô Thanh,
Nhỏ nhắn, dáng người mành mành,
Tính nết hiền lành, thì đó cô Tươi.

Dù giận ai, vẫn tươi cười,
Điềm đạm tình người, thì rõ cô Văn,
Vô tư, lòng chẳng băn khoăn,
Cô Huệ tươi tắn quanh năm vui cười.

Năng luyện tập, rất yêu đời,
Cô Nghiêm dáng chuẩn như người diễn viên,
Giỏi công nghệ- nhất cô Liên,
Năng động dịu hiền, chị ngợi-em ca.

Chẳng cần trông, vẫn nhận ra,
Tiếng nói trong trẻo ấy là cô Loan,
Đủng đỉnh nhất, là cô Giang,
Chăm lo việc, chẳng luận bàn nhỏ to.

Luôn nhỏ nhẹ, chẳng nói to,
Ấy là cô Dịu, dáng to, hơi tròn,
Luôn lo lắng đến gầy mòn,
Đó là cô Huế thon thon, gầy gầy.

Lạc quan, tươi tắn mọi ngày,
Tên như hương ướp, cô này - cô Thơm,
Biết thời sự có cô Tâm,
Chăm chỉ sưu tầm kiến thức Tây Đông.

Cô hoa hậu sinh năm Rồng,
Tên cô là Hảo đẹp không gì bằng,
Xinh tươi như đoá bằng lăng,
Vừa duyên dáng, lại dịu dàng - cô Thêu.

Người mà - ai trông cũng yêu,
Dáng chuẩn mọi chiều, cô ấy Việt Anh,
Người thanh tiếng nói cũng thanh,
Giỏi vẽ tạo hình, thì đấy cô Lương.

Dáng khệ nệ, đến là thương,
Vác bụng đến trường thì đó cô Nguyên,
Thủ thư vừa hồng vừa chuyên,
Cô Thương thư viện vừa hiền vừa ngoan.

Cô Hằng dạy tiếng Inh-lan (England)
Dạy bọn trẻ biết se-vần, ết, nai, (1)
Cô Bích, xinh chẳng kém ai,
Làm công tác Đội, trẻ hoài thêm xuân.

Có nam có nữ mới xuân,
Các cô xinh đẹp có phần những ai?
Hà-Cảnh-Du-Hiển mát tay, (2)
Chăm sóc các chị càng ngày càng xinh.
                                      (Vũ Đức Cảnh)
Chú thích: 
Ảnh của các chị em được đăng cụ thể tại trang web: vuduccanhgv.com
(1) se-vần (seven- số 7), eight (ết- số 8), nine (nai- số 9).
(2) 4 thầy giáo trong trường.


Thứ Năm, 23 tháng 1, 2014

Thưởng Tết của Giáo viên

Thưởng Tết lâu nay chuyện xa vời,
Các thầy-cô giáo chỉ ngửi hơi,
Chuyện xưa nghèo khó ăn cá gỗ (1)
Chuyện thực thời nay chẳng xa xôi.


Dạy dỗ quanh năm chẳng nghỉ ngơi,

Đau đầu chất lượng, chẳng được chơi,
Không đi hàng quán, tiền vẫn hết,
Vài đám cưới xin hết sạch lương.


Cuối năm thầy giáo thật bi thương,
Xuân về Tết đến thiếu đủ đường,
May mà các sếp thương tình giúp,
Cho tháng lương hơi thứ mười ba (2).


Lương tháng mười ba vẫn của ta,

Lĩnh rồi cầm cự đến tháng ba (3),
Ăn dè, tùng tiệm cho qua Tết,
Hết Tết lại rau với tương cà.


Tết họ ăn gà, ta cũng gà,

Họ gà Đông Tảo, tớ Trung Hoa (4),
Họ ăn gà Tết, con năm triệu (5),
Nửa triệu chục con- tớ mỏi răng (6).


Trước đây, Tết đến được vài trăm,

Năm nay khủng hoảng khác mọi năm,
Thầy cô thông cảm, ngành ta khó,
Chỉ tặng anh em mấy chục tăm (7).


Ăn nhiều gà, nó giắt vào răng,

May thay đã có mấy chục tăm,
Mang ra mà xỉa cho thỏa thích,
Dùng hết, sang năm lại đầy tăm.


Nghề giáo vinh quang nhất trăm nghề (8),

Mỗi độ xuân về thật sướng ghê,
Tiền hơi đầy túi, tiêu mệt nghỉ,
Man mác buồn thiu mỗi Xuân về.
     (7 giờ 30 ngày 21/01/2014)
                                                                   Tác giả: Vũ Đức Cảnh  

Chú thích:
(1) Xưa có người vì nghèo, bèn nghĩ ra cách treo con cá gỗ lên. Khi ăn cơm nhìn con cá gỗ ấy rồi và cơm, coi như ăn cơm với cá.
(2) Tháng lương hơi thứ 13 này chính là lương tháng 2 năm 2014 được cho lĩnh trước về tiêu Tết.
(3) Đợi đến tháng 3/2014 mới có lương.
(4) Gà Đông Tảo là loại gà quý có nguồn gốc tại Khoái Châu, Hưng Yên. Ngày xưa người dân dùng gà này để cung tiến Vua.
      Gà Trung Hoa là gà Tàu, rẻ tiền.
(5) Mỗi con gà Đông Tảo có giá khoảng 5 triệu đồng.
(6) Nửa triệu đồng mua được chục con gà thì đó là gà Tàu, không ngon.
(7) Tăm có hai nghĩa:
- Tăm xỉa răng.
- Tăm là " tăm hơi"- hơi bọt sủi ở đáy ao lên mặt nước. 
(8) Nghề giáo là nghề vinh quang nhất trong các nghề vình quang, sáng tạo nhất trong các nghề sáng tạo (Nói như Thủ tướng Phạm Văn Đồng)

Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013

Thói đời

       
Bần cư trung thị vô nhân vấn (Nghèo khó mà ở giữa chợ thì cũng chẳng ai hỏi han)
       
Phú tại sơn lâm hữu khách tầm (Giàu có mà ở tận rừng núi thì cũng có người tìm đến)

Vợ chồng cụ già trong miền Nam trúng xổ số hơn 7 tỷ đồng hiện nay đã trở thành người hết tiền. Qua những thông tin khi cụ trúng số và hoàn cảnh hiện nay của hai cụ, tôi thấy thói đời đen bạc thật. Chợt nghĩ đến bài thơ Thói đời của Cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm.

Thế gian biến đổi vũng nên đồi 
Mặn nhạt, chua cay lẫn ngọt bùi 
Còn bạc, còn tiền còn đệ tử 
Hết cơm, hết rượu hết ông tôi 
Xưa nay đều trọng người chân thực 
Ai nấy nào ưa kẻ đãi bôi 
Ở thế mới hay người bạc ác 
Giàu thì tìm đến khó tìm lui.
-------------------------------------------------------------------------------------------------

Hết tiền, hết sạch người thân

“Ngày cụ Hết trúng số hơn 7 tỉ bạc thì ở đâu con cháu họ hàng ùa đến như con ong về tổ. Bây giờ, khi cụ hết sạch tiền thì chẳng mấy ai đến thăm” - người phụ nữ cạnh nhà cụ Hết nói về hoàn cảnh cụ sau 3 năm trở thành tỉ phú. 


Trúng số 7,6 tỉ đồng ở tuổi 97

Gần đến ngày cuối năm, hàng xóm chộn rộn dọn dẹp nhà cửa để đón Tết, chẳng ai để ý đến hai vợ chồng ông Nguyễn Văn Hết và cụ bà đang ngồi hóng mát ngoài sân vốn đã quá quen thuộc. Ngồi trên chiếc ghế nhỏ trước nhà, ông thấy chị bán vé số vẫn hay đi ngang, ông vẫy lại rồi móc trong túi ra đồng bạc 10 nghìn để mua 1 vé. Chợt bất ngờ nghĩ lại giấc mơ tối qua, ông thấy mình 3 lần trúng số nên ông dặn cô bán số đứng chờ, lọm khọm vào nhà lấy cái phong bao lì xì có đồng 100 nghìn để mua thêm 5 vé nữa.

Mới hơn 5 giờ chiều ông đã nhờ mấy người hàng xóm dò giúp. Cầm xấp vé số cụ Hết đưa, anh T - hàng xóm -  như tá hỏa khi trong 6 vé thì có 1 vé trúng giải may mắn, còn lại 5 tờ thì trúng giải độc đắc với tổng giá trị lên đến 7,6 tỉ đồng. Báo cho cụ biết là cụ đã trở thành tỉ phú, anh này nói cụ nên đi vào nhà, sau đó gọi điện cho đại lý thu đổi vé trúng thưởng đến để kiếm chút hoa hồng. Quá bất ngờ khi giấc mơ đêm trước nay đã trở thành sự thật, cụ Hết quyết định đổi hết 6 vé, lấy tiền mặt cho chắc ăn.

“Khi chiếc xe chở tiền đến, cả xóm như hết hồn vì không ngờ rằng cụ ông 97 tuổi đã trở thành tỉ phú. Mọi người kéo nhau đến xem, từng cục, từng bao tiền được chuyển vào ngôi nhà của cụ trước ánh mắt ngạc nhiên xen chút ghen tỵ của những người chứng kiến. Thấy cụ Hết có thể bị nguy hiểm vì sở hữu số tiền quá lớn, ngay đêm đó mấy anh công an và chính quyền địa phương đã cử người xuống nhà cụ để đề phòng bất trắc” - một người hàng xóm bồi hồi kể lại.

Đêm ấy, người ta thấy cụ Hết và người vợ là cụ Ba đã 82 tuổi bị đãng trí đến khuya vẫn chưa ngủ. Cái tin cụ Hết trúng số chẳng mấy chốc lan xa, ngay chiều hôm sau, những rắc rối bắt đầu ập đến với cụ. Những người lạ mặt ở đâu kéo đến, tự xưng là bà con rồi đi thẳng vào nhà cụ cứ như là quen biết lâu lắm, rồi lục lọi trong nhà để tìm chỗ cụ cất tiền. Trước thái độ đó, một số người đã nhắc nhở thì họ nói “chúng tôi là bà con của cụ, chúng tôi đến để bảo vệ cụ khỏi bị bọn gian đến lấy tiền, mấy người là ai mà cứ xen vào chuyện của người khác thế”. Thấy vậy, cụ nói: “Tiền đã đưa cho chính quyền giữ rồi, từ từ cụ sẽ cho chứ đừng làm như vậy, hàng xóm coi kỳ lắm”. Tuy nhiên, trước những lời của cụ, họ vẫn bỏ ngoài tai rồi tiếp tục lục lọi khắp căn nhà.
  
Một đồn mười, mười đồn trăm…, những ai có bà con xa với cụ hay bên vợ cứ thế ùn ùn đổ về, kể khó, kể khổ rồi khóc lóc cốt chỉ để cụ thương lòng mà cho chút tiền. Chứng kiến những cảnh khó coi đó, những hàng xóm của cụ không giấu được sự bất ngờ. Họ tự hỏi, suốt mấy chục năm trời cụ Hết và vợ sống ở đây có ai đến thăm đâu, nay trúng số thì ở đâu bà con, cháu chắt kéo đến đấm bóp, chăm sóc nhà cửa… cứ làm như là thương cụ lắm. Cám cảnh cho thân cụ, UBND phường đã đề nghị cụ gửi 6 tỉ vào ngân hàng, số tiền còn lại sau khi trừ thuế cụ còn lại khoảng 700 triệu thì để chi tiêu, ban phát cho con cái, cúng dường, ủng hộ… tùy cụ quyết định.

Bị  đãng trí, lại thương người nên chỉ mấy ngày thôi, cụ đã “tiêu” hết cả mấy trăm triệu cho mấy đứa bà con cháu chắt tự nhận dù qua hai đời vợ, cụ có đứa con nào đâu. Không quên ơn nghĩa của mấy sư phụ ở chùa đã cho mình 300 nghìn một tháng để dưỡng lão, cụ cúng dường 55 triệu đồng để nhà chùa giúp đỡ những hoàn cảnh khốn khó. Để trả ơn hàng xóm tốt bụng ngày ngày vẫn cho cụ miếng cơm, con cá, cụ cho mỗi người hàng chục triệu để làm vốn sinh nhai. Thậm chí, những ai xa lạ đến kể lể, cụ cũng lấy tiền ra cho vài triệu để họ có đồng vốn lận lưng, coi như là cho cái cần câu để họ kiếm miếng cơm.

Hết sạch người thân khi… chuẩn bị tái nghèo

Giàu nhanh là thế, cụ Hết cũng chẳng có ước mơ gì cao xa. Căn nhà tình thương được Nhà nước tặng theo diện xóa đói giảm nghèo vốn đã cũ nát, nóng bức, cụ xin mấy anh ở phường được nâng cái nền lên cho mát, rồi áp gạch men để sạch sẽ hơn. Có người nói cụ nên mua thêm máy giặt, tủ lạnh, điều hòa để hưởng thụ vật chất nhưng cụ lắc đầu. Cụ chỉ cần “cái tivi 21 inch” mới để xem cho đã, mua cái máy quạt mới để được mát mỗi khi trời nóng bức. Cụ chỉ cần hàng xóm lui, hàn thuyên với cụ là cụ vui rồi. Dù nắm trong tay cả mấy tỉ đồng, nhưng ước mơ của cụ chỉ là có được một nồi thịt kho để ăn cho đã thèm. Số tiền cụ gửi ở ngân hàng để lấy tiền lãi, lâu lâu cụ lại bảo con cháu rút ra để cho những hoàn cảnh khốn khó…
  
Rồi như một định mệnh bí ẩn của những ai trúng số độc đắc, mấy tháng sau thì vợ ông - cụ Ba - qua đời. Đám tang của cụ Ba ngoài mấy hàng xóm, chính quyền địa phương đến chia buồn thì tuyệt nhiên chả có ai trong số những đứa cháu “đại bác bắn mấy ngày không đến” từng đến xin tiền của cụ có mặt, phúng điếu. Lo tang ma cho vợ xong, trông cụ buồn hẳn, sức khỏe sa sút do thường xuyên thức khuya, suy nghĩ nhiều điều.

Trở lại căn nhà của cụ sau hơn 3 năm cụ Hết trúng số, trước mặt chúng tôi là một căn nhà hiu quạnh, không có người ở. Hỏi mấy anh chị có nhà bên cạnh, họ nói: “Cụ đã chuyển lên quận Gò Vấp ở với đứa cháu họ rồi. Từ ngày cụ đi, căn nhà khóa cửa im ỉm, đêm đến thì tối om, chỉ nghe tiếng chuột chạy rột roạt phát ra từ bên trong. Lâu lâu có người con riêng của cụ Ba sang mở khóa, vào quét dọn, thắp cho cụ Ba nén nhang rồi ra về”. Sao lại ứng với cái tên cụ đến thế: Cụ Hết”.

Sau một hồi kể về cái ngày cụ Hết bất ngờ trở thành tỉ phú, một chị trung niên thở dài: “Trời cho trúng số bạc tỉ, tưởng đâu cụ có lộc tuổi già. Vậy mà chỉ mới có mấy tháng thì vợ mất, con cháu nghi kỵ cãi nhau cũng chỉ vì tiền. Hồi cụ còn ở đây, nhiều lúc cụ than thân trách phận rồi lại tiếp tục mua vé số. Có sẵn tiền, cụ mua ngày càng nhiều hơn, đặc biệt là sau khi cụ trúng thêm một lần mấy tờ giải bảy, mỗi giải chỉ có 600 nghìn đồng. Sau lần ấy, cụ nói là mình còn trúng tiếp 1 lần nữa vì trong mơ cụ thấy mình trúng số tới 3 lần”. Do tuổi đã cao, lại bị đãng trí nên cứ hứng lên là cụ lại lệnh cho con cháu rút tiền để mua vé số, thích cho ai thì cho, chẳng cần nghĩ ngợi.

Hỏi về địa chỉ của người cháu đang cưu mang cụ, chúng tôi nhận được cái lắc đầu của mấy hàng xóm. Có người nói là cụ đã lên trên quận Gò Vấp từ cuối năm 2012, lại có người cho rằng cụ đi từ đầu năm 2012 nhưng tựu chung lại là do cụ buồn, sức khỏe yếu lại bị mấy người lạ ở đâu đến xin tiền nên mấy đứa cháu mới đưa cụ đi chỗ khác để nuôi nấng vì dù sao mỗi tháng cụ cũng có được hơn chục triệu tiền lãi từ ngân hàng.

Một người hàng xóm già bảo: “Trúng số, làm phước nhiều như cụ Hết còn khổ vậy thì thà không trúng còn hơn. Suốt 30 năm ổng mua vé số, tưởng ông trời thương tình cho lại cái lộc, ai ngờ có tiền tỉ rồi mà vẫn đơn độc, nhà thì không dám ở, lại bỏ xứ ra đi. Nghĩ mà cảm thương cho cụ quá”. Nói đoạn, ông ngồi xuống chiếc ghế, nơi hằng ngày cụ Hết vẫn ngồi hóng mát rồi nói: “Ở đời là thế đó, có tiền thì ở đâu kéo đến nhận bà con, hết tiền thì sống thui thủi một mình. Có lần, trong lúc buồn, cụ Hết nói với mấy đứa cháu hàng xóm, rằng thà cụ không trúng độc đắc chắc cụ hạnh phúc hơn”.

Theo Trường Sơn
Lao Động





Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Nhất khuyển phệ hình, bách khuyển phệ thanh (一 犬 吠 形, 百 犬 吠 聲)

           Cún là một con chó được nuôi để trông nhà. Đêm ấy, nó thức để trông nhà cho ông chủ của nó. Nửa đêm, khi làng xóm ngủ say, nó thấy bóng một tên trộm đi về phía cổng của ngôi nhà nó đang canh giữ. Thấy vậy, nó sủa lên rất dữ dội, chủ nhà nghe thấy cũng thức dậy. Tên trộm thấy động liền bỏ đi.
          Thấy tiếng sủa của Cún, các con chó được nuôi trong xóm cũng sủa lên. Tất cả lũ chó trong xóm cùng sủa.
          Sáng hôm sau, lũ chó được các nhà chủ thả ra để cho đi vệ sinh và chạy nhảy. Cún được gặp lại bạn là những con chó hàng xóm. Lũ chó hàng xóm xúm lại, nhao nhao hỏi Cún:
          - Này anh Cún! Đêm qua làm sao mà anh sủa dữ vậy?
          - Đêm qua nhà chủ tôi có trộm! Thế còn nhà các bạn làm sao mà các bạn sủa dữ vậy? Cún hỏi.
          - Là ... vì...  ... Lũ chó hàng xóm ngập ngừng.
          - Vì sao? Hay nhà các bạn cũng có trộm? Cún hỏi.
          - Không phải! Làm gì có trộm nào! Chúng tôi thấy tiếng anh sủa nên chúng tôi cũng sủa lên. Lũ chó hàng xóm trả lời.
          - Các bạn có thấy rằng các bạn đã làm một việc làm vô bổ không? Nếu không cẩn thận các bạn tự rước hoạ vào mình đấy. Cún nói.
          - Sao vậy? Anh Cún nói rõ hơn được không? Lũ chó hàng xóm hỏi.
          - Nhà của chủ tôi có trộm nên tôi sủa để đuổi trộm và báo cho chủ tôi biết mà dậy để đuổi trộm. Nhà các bạn có trộm đâu mà sủa, các bạn đã mắc hai tội: Tội thứ nhất nhà không có trộm mà sủa là đánh lừa chủ, tội thứ hai là làm mất giấc ngủ của chủ. Nếu các bạn cứ a dua như thế, có ngày các bạn bị chủ cho vào xoong để làm "cầy tơ 7 món đấy". Cún nói.

          - Ôi! Cảm ơn anh Cún nhiều, nhờ anh mà chúng tôi  ngộ ra được nhiều điều...Lũ chó hàng xóm thẹn thùng.

Xin cho những lời nhận xét vào mục Không có nhận xét nào ở phía dưới

(Vũ Đức Cảnh)

Chú thích: Nhất khuyển phệ hình, bách khuyển phệ thanh (Một con chó nhìn thấy hình người lạ thì nó sủa, một trăm con chó khác chẳng nhìn thấy gì chỉ nghe thấy tiếng sủa của con chó ban đầu cũng cứ sủa om lên)

Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013

Là Vợ

Trời sinh mình ra là gái
Sẽ về làm vợ người ta
Là về làm dâu nhà khác
Công dung ngôn hạnh làm đầu.

Trời sinh ra mình phận vợ
Nói ngọt thì lọt đến xương
Nói năng đừng nên cau có
Phải luôn trên kính dưới nhường.

Trời sinh ra mình làm vợ
Luôn giữ tổ ấm gia đình
Hãy nhớ cơm sôi nhỏ lửa
Cửa nhà lúc nào cũng yên.

Trời sinh mình ra làm vợ
Con mình sinh là con trai
Đối với mẹ chồng hiếu thuận
Sau này mình có con dâu.

Nếu con mình là con gái
Sau cũng làm dâu nhà người
Dạy con ngoan hiền, đức hạnh
Để làm dâu thảo người ta.

Trời sinh mình ra làm vợ
Phải yêu quý người nhà chồng
Đừng nên mặt mày nặng nhẹ
Kẻo làng xóm lại cười chê.

Trời sinh mình ra làm vợ
Chớ ăn thua đủ với chồng
Chồng giận lảng đi chỗ khác
Lửa to chớ đổ thêm dầu.

Trời sinh mình ra làm vợ
Mềm mỏng thiên tính của mình
Lạt mềm thì luôn buộc chặt
Thuận hoà tát cạn Biển Đông.
                          (Vũ Đức Cảnh)